दातारं संविभक्तारं मार्दवोपगतं शुचिम् | असंत्यक्तमनुष्यं च तं जना: कुर्वते नृपम्,जो पुरुष दानशील, सबके लिये सम्यक् विभागपूर्वक आवश्यक वस्तुओंका वितरण करनेवाला, मृदुलस्वभाव, शुद्ध आचार-विचारवाला तथा मनुष्योंका त्याग न करनेवाला होता है, उसीको लोग राजा बनाते हैं
dātāraṃ saṃvibhaktāraṃ mārdavopagataṃ śucim | asaṃtyaktamanuṣyaṃ ca taṃ janāḥ kurvate nṛpam ||
Dân chúng tôn làm vua người nào rộng lòng bố thí, biết phân phát những điều thiết yếu cho mọi người một cách đúng mực và công bằng, tính tình nhu hòa, trong sạch về hạnh kiểm và tư tưởng, và không bỏ rơi thần dân. Chính những đức hạnh ấy—chứ không phải quyền lực trơ trọi—là nền tảng đạo lý của vương quyền chính đáng.
वामदेव उवाच
Legitimate kingship rests on ethical qualities: generosity, fair distribution of resources, gentleness, purity of conduct, and steadfast care for one’s people. A ruler is ‘made’ by public recognition of these virtues, not merely by force or birth.
In the Shanti Parva’s instruction on rajadharma, Vāmadeva states the criteria by which people accept someone as king: he must give, distribute justly, be mild and pure, and never abandon his subjects.