मित्रार्थमभिसंतप्तो भक््त्या सर्वात्मना55गत: । “आप मेरे मित्र हैं। मैं आपके ही हितके लिये आपके प्रति सम्पूर्ण हृदयसे भक्तिभाव रखकर यहाँ आया हूँ। आपकी जो हानि हो रही है, उसे देखकर मैं बहुत संतप्त हूँ ।। १७३ || अयं तवार्थों ह्वियते यो ब्रूयादक्षमान्वित:,'जैसे सारथि अच्छे घोड़ेको सचेत करता है, उसी प्रकार यदि कोई मित्र मित्रको समझानेके लिये आया हो, मित्रकी हानि देखकर जो अत्यन्त दुखी हो और उसे सहन न कर सकनेके कारण जो हठपूर्वक अपने सुहृद् राजाका हितसाधन करनेके लिये उसके पास आकर कहे कि “राजन! तुम्हारे इस धनका अपहरण हो रहा है” तो सदा ऐश्वर्य और उन्नतिकी इच्छा रखनेवाले विज्ञ एवं सुहृद् पुछषको अपने उस हितकारी मित्रकी बात सुननी चाहिये और उसके अपराधको क्षमा कर देना चाहिये!
mitrārtham abhisantapto bhaktyā sarvātmanā gataḥ | ayaṁ tavārtho hriyate yo brūyād akṣamānvitaḥ ||
Bhīṣma nói: “Vì tình bằng hữu, ta đã đến đây với trọn lòng tận tụy, dốc cả thân tâm, đau xót khôn nguôi vì thấy điều tổn hại đang giáng xuống ngươi. Nếu một người bạn, không thể chịu nổi khi thấy bạn mình sắp mất mát, liền vội vã đến, nói lời cứng rắn vì muốn cứu lợi ích cho bạn mà rằng: ‘Tâu Đại vương, của cải của ngài đang bị mang đi’, thì một bậc quân vương sáng suốt, có lòng thiện chí—kẻ luôn cầu thịnh vượng và tiến bộ lâu bền—phải lắng nghe người bạn hữu ích ấy và tha thứ cho sự gay gắt trong cách nói.”
भीष्म उवाच
A ruler should value frank counsel from a genuine well-wisher: when a friend speaks urgently or even harshly out of pain at the king’s loss, the king should hear the warning, accept the benefit, and forgive the manner of speech.
In Bhishma’s instruction on righteous conduct and governance, he illustrates how a loyal friend approaches a king whose interests are being harmed, warning him that his wealth is being taken; the point is to show how the king ought to respond—by listening and pardoning the friend’s forceful words.