Prāyaścitta-vidhāna: Tapas, Dāna, Vrata, and Proportional Expiation (प्रायश्चित्तविधानम्)
अनादिष्ट तथैतानि पुण्यानि धरणीभृत:ः । सुवर्णप्राशनमपि रत्नादिसस्नानमेव च,“जिनके दोषोंका विशेषरूपसे उल्लेख नहीं हुआ है, ऐसे कर्म बन जानेपर उनके दोषके निवारणके लिये जप, होम, उपवास, आत्मज्ञान, पवित्र नदियोंमें स्नान तथा जहाँ जप-होम आदियें तत्पर रहनेवाले बहुत-से पुण्यात्मा पुरुष रहते हों, उस स्थानका सेवन--ये सामान्य प्रायश्चित्त हैं। ये सारे कर्म पुण्यदायक हैं। पर्वत, सुवर्णप्राशन (सोनेसे स्पर्श कराये हुए जलका पान), रत्न आदिसे मिश्रित जलमें स्नान, देव-स्थानोंकी यात्रा और घृतपान--ये सब मनुष्यको शीघ्र ही पवित्र कर देते हैं, इसमें संशय नहीं है
anādiṣṭa tathaitāni puṇyāni dharaṇībhṛtaḥ | suvarṇaprāśanam api ratnādisasnānām eva ca |
Vyāsa nói: “Dẫu những lỗi lầm cụ thể không được nêu rõ, các việc ấy vẫn được xem là công đức đối với chúng sinh mang thân. Uống nước được thanh tịnh nhờ chạm vào vàng, và tắm trong nước hòa lẫn châu báu cùng những vật tương tự—những nghi thức ấy được kể vào các hạnh thanh tịnh, nhằm trừ bỏ vết nhơ của lỗi lầm và đưa người trở lại trạng thái thuận theo dharma.”
व्यास उवाच
When a fault is not covered by a specific rule, one may still rely on generally meritorious, purifying observances; ritual acts like gold-water sipping and gem-infused bathing are presented as means to cleanse moral and ritual impurity and re-align with dharma.
Vyāsa is enumerating forms of general purification/expiation, listing particular ritual practices that are considered inherently meritorious and effective for removing impurity.