Śānti-parva Adhyāya 30: Nārada–Parvata Samaya-bhaṅga, Śāpa, and the Marriage of Sukumārī
सुकुमारी कुमारी च पद्मकिज्जल्कसुप्र भा । तब “बहुत अच्छा” कहकर राजाने उन दोनोंका सत्कारपूर्वक पूजन किया। तदनन्तर एक दिन राजा सूंजयने अत्यन्त प्रसन्न होकर उन दोनों तपस्वी महात्माओंसे कहा --“महर्षियो! यह मेरी एक ही कन्या है
sukumārī kumārī ca padmakijjalkasuprabhā |
Có một thiếu nữ tên Sukumārī—một trinh nữ mảnh mai, tinh khiết—rạng ngời như những sợi nhụy sen. Khi ấy, nhà vua nói: “Rất tốt,” rồi cung kính tôn vinh và cúng dường hai vị hiền thánh khổ hạnh, bậc đại hồn, đúng theo lễ nghi. Sau đó, một ngày kia, vua Sūñjaya vô cùng hoan hỷ nói với hai vị Mahātmā khổ hạnh ấy: “Hỡi các bậc đại hiền! Đây là đứa con gái duy nhất của trẫm—tuyệt sắc, đáng chiêm ngưỡng, các chi thể không tì vết, lại đầy đủ hạnh kiểm và kỷ luật đức hạnh. Thiếu nữ Sukumārī, rạng ngời như nhụy sen này, từ hôm nay sẽ phụng sự cả hai ngài.”
श्रीकृष्ण उवाच
The passage highlights dharma through reverence toward sages and the ethical ideal of honoring spiritual merit with respectful hospitality; it also presents service (sevā) as a valued expression of humility and righteous conduct.
A king, pleased with two ascetic sages, formally honors them and then offers his only daughter Sukumārī—praised for beauty and virtue—to attend and serve them from that day onward.