उसके आठ पैर थे और तीखी दाढ़ें। सूई-जैसी चुभनेवाली रोमावलियोंसे उसका सारा शरीर भरा तथा रुँधा हुआ था। वह “अलर्क' नामसे प्रसिद्ध कीड़ा था ।। स दृष्टमात्रो रामेण कृमि: प्राणानवासृजत् । तस्मिन्नेवासृजि क्लिन्नस्तदद्भुतमिवाभवत्,परशुरामजीकी दृष्टि पड़ते ही उसी रक्तसे भीगे हुए उस कीड़ेने प्राण त्याग दिये, वह एक अद्भुत-सी बात हुई
sa dṛṣṭamātro rāmeṇa krimiḥ prāṇān avāsṛjat | tasminn evāsṛji klinnaḥ tad adbhutam ivābhavat ||
Nó có tám chân và nanh nhọn. Những sợi lông cứng như kim phủ kín, bít chặt toàn thân; đó là con sâu nổi danh mang tên “Alarka”. Vừa khi Paraśurāma liếc nhìn, con sâu đã lập tức bỏ mạng. Đẫm trong chính dòng máu nó gây chảy ra, nó chết ngay tại chỗ—một việc vừa kỳ dị vừa rợn người. Sự việc này gợi lên sức nặng đạo lý của bạo lực và quyền lực đáng sợ được gán cho ánh nhìn của một bậc khổ hạnh–chiến sĩ vĩ đại: đến cả sinh vật nhỏ bé cũng phải tức khắc tận số khi đối diện uy lực tinh thần và võ lực áp đảo.
नारद उवाच
The verse highlights the disproportionate moral and spiritual force attributed to a great figure’s presence: Paraśurāma’s mere glance becomes decisive. Ethically, it evokes reflection on violence and its consequences—how harm (symbolized by blood and the worm’s death) rebounds immediately, and how power, even when effortless, carries grave results.
Nārada describes a worm (identified in the surrounding prose as ‘Alarka’) that, upon being seen by Paraśurāma, instantly relinquishes its life. The creature dies on the spot, drenched in blood, and the event is presented as astonishing (adbhuta).