Śreyas-nirdeśa (Discerning the Superior Good): Nārada–Gālava Saṃvāda
सुप्तं व्याघ्रं महौघो वा मृत्युरादाय गच्छति । धर्माचरण करनेसे इस लोकमें प्रसन्नता प्राप्त होती है और मृत्युके पश्चात् परलोकमें अक्षय सुखकी प्राप्ति होती है। जिसपर मोहका आवेश होता है
suptaṁ vyāghraṁ mahaugho vā mṛtyur ādāya gacchati | sañcinvānakam evainaṁ kāmānām avitṛptakam ||
Bhīṣma nói: “Như trận lũ lớn của dòng sông cuốn phăng con hổ đang ngủ trên bờ, Tử thần cũng nắm lấy và mang người đi. Kẻ bị mê vọng áp đảo thì mắc kẹt trong những nhọc nhằn không dứt vì vợ con, cố làm vừa lòng họ bằng cả việc nên làm lẫn việc không nên làm. Dẫu đã có con cái và gia súc, nếu tâm vẫn còn chấp trước và dục vọng chưa hề no đủ, Tử thần sẽ đến bắt đi—đột ngột như lũ cuốn kẻ không phòng bị.”
भीष्म उवाच
Bhīṣma warns that attachment and insatiable desire keep a person busy with worldly obligations and compromises, but Death can arrive at any moment and carry him away. Therefore one should practice dharma and cultivate detachment rather than living in delusion and endless accumulation.
In the Śānti Parva instruction, Bhīṣma addresses Yudhiṣṭhira on ethical living: he contrasts the peace gained by dharma with the restless life of one driven by moha, illustrating mortality through the image of a sleeping tiger swept away by a sudden flood.