अहिंसा-प्रधान धर्मविचारः
Ahiṃsā as the Superior Dharma: Practical and Scriptural Reasoning
उनके बारंबार कहनेपर वह मानिनी नारी निष्प्राण-सी होकर मौन रह गयी। “हाँ या 'ना' कुछ भी न बोल सकी। तदनन्तर देवताओंके भी देवता और ईश्वरोंके भी ईश्वर लोकनाथ ब्रह्माजी स्वयं ही अपने मनमें बड़े प्रसन्न हुए और मुसकराते हुए समस्त लोकोंकी ओर देखने लगे ।।
nivṛttaroṣe tasmiṃs tu bhagavaty aparājite | sā kanyātha jagāmāsya samīpād iti naḥ śrutam ||
Dù bị nói đi nói lại, người phụ nữ kiêu hãnh ấy như tắt thở, lặng thinh, không thốt nổi một lời “vâng” hay “không”. Rồi Brahmā—Chúa tể của chư thiên, bậc tối thượng giữa các đấng chủ, Đấng Hộ Trì muôn cõi—tự lòng hoan hỷ, mỉm cười nhìn khắp các thế giới. Và khi cơn giận của Đấng Thế Tôn ấy—Brahmā, Đấng Bất Khả Chiến Bại—đã nguôi, thì thiếu nữ, như chúng ta được nghe, cũng rời khỏi trước mặt Ngài.
पितामह उवाच
The verse highlights the ethical value of mastering anger: when wrath subsides, conflict naturally de-escalates and relationships or encounters can conclude without harm.
After Brahmā’s anger is pacified, the maiden departs from his presence; the narrator frames it as received tradition (“thus we have heard”), signaling a reported episode within Bhīṣma’s discourse.