Ajagara-vrata (The ‘Python’ Discipline): Prahrāda Questions a Wandering Sage
भारत! भोजनके पश्चात् ब्राह्मणोंके समक्ष बहुत-से सोने
bhārata! bhojanake paścāt brāhmaṇoṃ ke samakṣa bahut-se suvarṇa, rājata, maṇi, muktā, bahumūlya hīrā, vaidūryamaṇi, raṅkumṛga-carma tathā ratnoṃ ke kaī ḍher lagākara mahābalī virūpākṣa ne un śreṣṭha brāhmaṇoṃ se kahā— ‘dvijavarāḥ! āp log apnī icchā aur utsāha ke anusār in ratnoṃ ko uṭhā le jāeṃ aur jinmeṃ āp logoṃ ne bhojana kiyā hai, un pātroṃ ko bhī apne ghar lete jāeṃ.’
Bhishma nói: “Hỡi Bharata! Sau bữa ăn, dũng lực vô song Virupaksha đã chất trước mặt các Bà-la-môn những đống vàng, bạc, ngọc báu, trân châu, kim cương quý giá, đá vaidurya, da nai ranku và nhiều kho tàng khác. Rồi ông nói với các Bà-la-môn cao quý ấy: ‘Hỡi bậc tối thượng trong hàng nhị sinh! Xin hãy tùy theo ý muốn và nhiệt tâm của các ngài mà mang lấy những châu báu này, và cũng hãy đem về nhà cả những khí cụ mà các ngài đã dùng để thọ thực.’”
भीष्म उवाच
The passage highlights dāna-dharma: after honoring guests with food, a righteous patron completes hospitality by giving wealth freely and without coercion—allowing recipients to take according to their own wish—thereby emphasizing generosity, respect, and the ethical duty of supporting the learned.
After a meal offered to Brahmanas, Virupaksha publicly arranges heaps of valuables and invites the Brahmanas to take jewels and even the dining vessels home, portraying an exemplary act of lavish, voluntary gifting following hospitality.