अध्याय १५२: लोभः पापस्य मूलम् — Greed as the Root of Wrongdoing
प्रज्ञाप्रासादमारुह्दु अशोच्य शोचते जनात् । जगतीस्थानिवाद्रिस्थ: प्रज्ञया प्रतिपत्स्यति,जो विशुद्ध बुद्धिकी अट्टालिकापर चढ़कर स्वयं शोकसे रहित हो दूसरे दुखी मनुष्योंके लिये शोक करता है, वह अपने ज्ञानबलसे सब कुछ उसी प्रकार जान लेता है, जैसे पर्वतकी चोटीपर खड़ा हुआ मनुष्य उस पर्वतके आस-पासकी भूमिपर रहनेवाले सब लोगोंको देखता रहता है
prajñāprāsādam āruhya aśocyaḥ śocate janāt | jagatīsthān ivādristhaḥ prajñayā pratipatsyati ||
Đã lên đến đài cao của trí tuệ, người tự mình không còn sầu khổ mà vẫn thương xót kẻ đang sầu khổ. Nhờ sức phân biệt, người ấy thấu suốt toàn cảnh, như kẻ đứng trên đỉnh núi nhìn rõ những người cư ngụ trên đồng bằng bao quanh phía dưới.
शौनक उवाच