शकुनिवधः — Sahadeva’s Slaying of Śakuni
with Ulūka’s fall
दुर्योधनं शरैस्ती3णै: संक्रुद्ध: समवाकिरत् । प्रजानाथ! थोड़ी देरमें सचेत होनेपर क्रोधमें भरे हुए सहदेव दुर्योधनपर पैने बाणोंकी वर्षा करने लगे
duryodhanaṃ śarais tīkṣṇaiḥ saṃkruddhaḥ samavākirat |
Sañjaya nói: Trong cơn thịnh nộ, Sahadeva trút mưa những mũi tên sắc nhọn lên Duryodhana. Trong bầu không khí đạo lý của cuộc chiến, khoảnh khắc này cho thấy ngay cả một chiến binh chính trực, khi đã hoàn toàn tỉnh táo và bị khiêu khích, cũng có thể bị cơn giận thúc đẩy đến bạo lực không ngừng—dharma lúc này được thể hiện như bổn phận nghiệt ngã của chiến trường, chứ không phải bằng sự dịu hiền.
संजय उवाच
The verse highlights the ethical tension of kṣatriya life: even a generally dharmic warrior can be overtaken by krodha, yet in a battlefield context that anger is channeled into the grim duty of combat. It implicitly warns that wrath is powerful and contagious, shaping action even when one fights for a just cause.
Sañjaya narrates that Sahadeva, now fully roused and furious, launches a concentrated barrage of sharp arrows at Duryodhana, attempting to overwhelm him in the ongoing Kurukṣetra battle.