दुर्योधनो धनुश्कछित्त्वा धृष्टद्युम्नस्य संयुगे
duryodhano dhanuṣkaṃ chittvā dhṛṣṭadyumnasya saṃyuge
Sañjaya nói: Giữa cơn giao chiến, Duryodhana đã chém đứt cây cung của Dhṛṣṭadyumna, toan bẻ gãy năng lực tác chiến của đối thủ và khẳng định thế thượng phong bằng võ nghệ. Khoảnh khắc ấy cho thấy trong chiến tranh, việc làm tê liệt phương tiện chiến đấu của địch là một mưu lược quyết định—đồng thời phản chiếu đạo lý nghiệt ngã của chiến trường, nơi thắng lợi được truy cầu bằng ưu thế bạo lực chứ không phải bằng hòa giải.
संजय उवाच
The verse highlights a battlefield ethic where tactical superiority—such as disabling an opponent’s weapon—can decide outcomes. It invites reflection on how war prioritizes victory and survival over gentler moral ideals, even while operating within the accepted codes of kṣatriya combat.
Sañjaya reports that Duryodhana, engaged with Dhṛṣṭadyumna in combat, cuts Dhṛṣṭadyumna’s bow, momentarily disarming him and shifting the advantage in the duel.