अर्जुनस्य द्रोणिप्रतिघातः कर्णोपसर्पणं च
Arjuna Checks Droṇaputra; Karṇa Advances
तान् सूतपुत्रो विशिखैर्दशभिर्दशभि: शरै: | रथेनानुचरन् वीर: प्रत्यविध्यदरिंदम:,रथसे विचरनेवाले शत्रुदमन वीर सूतपुत्र कर्णने भी उन सबको दस-दस बाणोंसे घायल कर दिया
tān sūtaputro viśikhair daśabhir daśabhiḥ śaraiḥ | rathenānucaran vīraḥ pratyavidhyad arindamaḥ ||
Sañjaya nói: Rồi Karṇa, con của người đánh xe—vị dũng sĩ khuất phục kẻ thù, lướt đi mau lẹ trên chiến xa—đã đáp trả, bắn vào tất cả bọn họ, mỗi người mười mũi tên sắc. Câu kệ nhấn mạnh tính đối đáp không ngừng của chiến trận: tài nghệ phô bày qua sự trả đòn có chừng mực, nhưng cũng phản chiếu đà bi thảm của chiến tranh, nơi kỹ năng và bổn phận vận hành trong vòng xoáy gây thương tích và bị thương tích.
संजय उवाच
The verse highlights the warrior-code context of the epic: in battle, response is immediate and proportionate, showcasing discipline and skill. Ethically, it also points to the grim reciprocity of war—valor functions within a cycle that multiplies harm even when each act is ‘duty-bound’.
Sañjaya reports that Karṇa, maneuvering his chariot, counterattacks and wounds the opposing warriors, striking each of them with ten arrows.