भीष्मस्य मध्याह्नयुद्धवर्णनम् / Mid-day Battle Description: Bhīṣma Engaged by the Pāñcālas
रणे चारूणि चापानि हेमपृष्ठानि मारिष । हतानामपविद्धानि कलापाश्न महाधना:,आर्य! उस रणक्षेत्रमें मारे गये नरेशोंके सुवर्णमय पृष्ठसे विभूषित सुन्दर धनुष तथा बहुमूल्य तरकस जहाँ-तहाँ पड़े हुए थे
raṇe cārūṇi cāpāni hemapṛṣṭhāni māriṣa | hatānām apaviddhāni kalāpāś ca mahādhanāḥ ||
Sañjaya nói: “Bạch bậc đáng tôn, trên chiến địa ấy, những cây cung đẹp đẽ có lưng mạ vàng nằm rải rác, bị quăng khỏi tay những người đã ngã xuống; và cả những ống tên được trang bị giàu sang cũng vương vãi khắp nơi. Cảnh tượng ấy lặng lẽ phơi bày cái giá của chiến tranh—vinh hoa và của cải trở nên vô dụng khi sinh mệnh và bổn phận bị chém gục.”
संजय उवाच
The verse underscores impermanence and the futility of worldly splendor in the face of death: even exquisite, costly weapons become abandoned objects once their owners fall. It invites reflection on the ethical weight of war and the transient nature of power and wealth.
Sañjaya describes to Dhṛtarāṣṭra the aftermath on the battlefield: beautiful gold-adorned bows and expensive quivers lie scattered, having been dropped or cast aside from the slain warriors, conveying the scale of destruction.