भीष्मपर्व — अध्याय ६२: वासुदेवमहात्म्यप्रशंसा (देव–ब्रह्मसंवादः)
पुनरावर्ततां तेषां वेग आसीद् विशाम्पते । पूर्वत: सागरस्थेव चन्द्रस्योदयनं प्रति,महाराज! पुनः लौटते हुए उन योद्धाओंका महान् वेग चन्द्रोदयके समय बढ़ते हुए महासागरके समान जान पड़ता था
punarāvartatāṁ teṣāṁ vega āsīd viśāmpate | pūrvataḥ sāgarastheva candrasyodayanaṁ prati, mahārāja |
Sañjaya nói: “Hỡi chúa tể muôn dân, khi những chiến binh ấy quay lại, đà xung kích của họ phồng lên mạnh mẽ—như biển cả dâng lên hướng về lúc trăng mọc ở phương đông, hỡi Đại vương.” So sánh ấy nhấn mạnh rằng giữa cơn sóng đạo lý chao đảo của chiến tranh, ý chí tập thể có thể dâng trào trở lại, cuốn các chiến sĩ vào cuộc giao tranh với sức mạnh tưởng như tự nhiên và không thể cưỡng.
संजय उवाच
The verse highlights how human forces in war can gather renewed momentum when they regroup and return; the ocean–moonrise simile suggests a powerful, almost tidal inevitability, inviting reflection on how collective emotion and resolve can intensify conflict.
Sañjaya reports to the king that the warriors, having turned back again, advanced with great speed and force; their renewed charge is compared to the ocean’s swelling toward the moon’s rise in the east.