Daiva–Puruṣakāra Discourse and the Elephant-Corps Engagement (भीमगजानीक-सम्भ्रान्ति)
यथेन्द्रस्य महाराज महत्या दैत्यसेनया । महाराज! उस समय एक-दूसरोंको मार डालनेकी इच्छा रखकर सब योद्धा अपने और परायेकी पहचान नहीं कर पाते थे। शत्रुओंके साथ भीमसेनका वह युद्ध सहसा उसी प्रकार अत्यन्त भयंकर हो चला
yathendrasya mahārāja mahatyā daityasenayā | tataḥ śāntanavo bhīṣmaḥ śrutvā taṃ ninadaṃ raṇe | abhyayāt tvarito bhīmaṃ vyūḍhānīkaḥ samantataḥ ||
Sañjaya nói: “Tâu đại vương, khi ấy mọi chiến binh vì khát vọng giết chóc mà không còn phân biệt được ta với địch. Cuộc giao chiến của Bhīmasena với quân thù bỗng trở nên kinh hoàng tột độ, như trận chiến của Thiên vương Indra với đại quân Dāṇava. Nghe tiếng náo động ấy trên chiến địa, Bhīṣma, con của Śāntanu, liền mau chóng tiến đến phía Bhīma, sau khi đã bày binh bố trận vây quanh mọi hướng.”
संजय उवाच
The verse highlights the ethical weight of kṣatriya leadership in war: when violence swells into chaos, commanders respond by restoring order through disciplined formation (vyūha) and direct engagement, aiming to contain the battlefield’s disorder rather than let it become indiscriminate slaughter.
The fighting grows extremely fierce—likened to Indra battling a huge demon host. Hearing the battlefield’s roar, Bhīṣma quickly advances toward Bhīma, surrounding the area with his troops arranged in a coordinated battle formation.