भीष्मधनंजयद्वैरथम्
Bhīṣma–Dhanaṃjaya Duel and the Opening Clash
रथेषां रथचक्रे च चिक्रीडतुररिंदमौ । वे दोनों शत्रुओंका दमन करनेवाले तथा अत्यन्त बलवान् थे। अतः एक-दूसरेके घोड़ों, ध्वजाओं, रथके ईषादण्ड तथा पहियोंको बाणोंसे बीधकर खेल-सा करने लगे || ४९ ह ।।
ratheṣāṁ rathacakre ca cikrīḍatur arindamau | tataḥ kruddho mahārāja bhīṣmaḥ praharatāṁ varaḥ ||
Sañjaya thưa: Hai bậc anh hùng khuất phục kẻ thù ấy đùa chiến trận như trò chơi, bắn trúng cả chiến xa và đến cả bánh xe—dùng tên xuyên qua ngựa, cờ hiệu, đòn kéo và bánh xe của xe trận, mỗi người thử thách tài nghệ của người kia. Rồi, tâu Đại vương, Bhīṣma—bậc tối thượng trong hàng chiến sĩ—bừng giận và chuẩn bị ra đòn thật sự.
संजय उवाच
The passage highlights the warrior ethos: mastery and restraint can appear as 'play' even amid lethal combat, but unchecked anger quickly escalates the encounter—implying the ethical need to govern wrath even while fulfilling kṣatriya duty.
Sañjaya describes two expert combatants exchanging precise arrow-shots at chariots and wheels as a display of skill; then Bhīṣma becomes angry, signaling a shift from sportive testing to more forceful, consequential fighting.