सम्बन्ध-- इस प्रकार सात्विकी बुद्धि और ध्ृतिका ग्रहण तथा राजसी-तामसीका त्याग करनेके लिये बुद्धि और धृतिके सात्तिक आदि तीन-तीन भेद क्रमसे बतलाकर अब जिसके लिये मनुष्य समस्त कर्म करता है; उस सुखके भी सात्विक, राजस और तामस--इस प्रकार तीन भेद क्रमसे बतलाते हैं-- सुखं तल्विदानीं त्रिविधं शृणु मे भरतर्षभ । अभ्यासाद् रमते यत्र दुःखान्तं च निगच्छति,हे भरतश्रेष्ठ! अब तीन प्रकारके सुखको भी तू मुझसे सुन। जिस सुखमें साधक मनुष्य भजन, ध्यान और सेवादिके अभ्याससे रमण करता है* और जिससे दु:खोंके अन्तको प्राप्त हो जाता है*-- जो ऐसा सुख है, वह आरम्भकालमें यद्यपि विषके तुल्य प्रतीत होता है,* परंतु परिणाममें अमृतके तुल्य है;* इसलिये वह परमात्मविषयक बुद्धिके प्रसादसे उत्पन्न होनेवाला सुख+ सात्त्विक कहा गया है
sukhaṁ tv idānīṁ trividhaṁ śṛṇu me bharatarṣabha | abhyāsād ramate yatra duḥkhāntaṁ ca nigacchati ||
Hỡi bậc ưu tú trong dòng Bharata! Nay hãy nghe Ta nói về ba loại hạnh phúc. Hạnh phúc mà người hành giả có kỷ luật vui thích nhờ sự thực hành lặp đi lặp lại, và nhờ đó đi đến chỗ chấm dứt khổ đau—dẫu ban đầu như chất độc, về sau lại như cam lộ—vì thế được gọi là hạnh phúc sāttvika, sinh từ sự trong sáng và ân phúc của trí hiểu đúng hướng về Tự Ngã.
अजुन उवाच
Happiness is not uniform: the sāttvika kind arises from disciplined practice and right understanding, feels difficult at first, but culminates in lasting well-being and the cessation of sorrow.
In the midst of instruction on the three guṇas, the speaker turns to classify ‘sukha’ (happiness) into three types, beginning with the sāttvika form characterized by practice and a transformative outcome.