ममावसानाच्छान्तिरस्तु प्रजानां संगच्छन्तां पार्थिवा: प्रीतिमन्त:ः । पिता पुत्र मातुलं भागिनेयो भ्राता चैव क्षातरं प्रैतु राजन्,“राजन! मेरे जीवनका अन्त होनेसे प्रजाओंमें शान्ति हो जाय। सब राजा प्रसन्नतापूर्वक एक-दूसरेसे मिलें। पिता पुत्रसे, भानजा मामासे और भाई भाईसे मिले
mamāvasānāc chāntir astu prajānāṃ saṅgacchantāṃ pārthivāḥ prītimantaḥ | pitā putra mātulaṃ bhāgineyo bhrātā caiva kṣātraṃ praitu rājan ||
Sañjaya nói: “Hỡi Đại vương, khi mạng sống ta chấm dứt, mong dân chúng được thái bình. Mong các vua chúa gặp nhau trong thiện chí và hòa giải. Mong cha sum họp với con, cháu sum họp với cậu, anh em sum họp với nhau—mong hàng võ sĩ trở lại hòa thuận, hỡi Đại vương.”
संजय उवाच
The verse voices a benediction for social and political reconciliation: even amid a kṣatriya world shaped by conflict, the highest good is the restoration of peace—kings meeting in goodwill and families reuniting across strained bonds.
Sanjaya addresses the king and expresses a wish that, with his own end, peace may arise for the people and that rulers and relatives—father and son, uncle and nephew, brother and brother—may come together again, signaling a longing for harmony after the devastation of war.