Janmaveśma-praveśa and Uttarā’s Śaraṇāgati
Entry into the Birth-Chamber and Uttarā’s Appeal
/ >> हज भी -्िसस > पहले तो पुत्र-जन्मके समाचारसे सबको अपार हर्ष हुआ; किंतु उनमें जीवनका कोई चिह्न न देखकर तत्काल शोकका समुद्र उमड़ पड़ा। सप्तषष्टितमो< ध्याय: परीक्षित्को जिलानेके लिये सुभद्राकी श्रीकृष्णसे प्रार्थना वैशम्पायन उवाच उत्थितायां पृथायां तु सुभद्रा भ्रातरं तदा । दृष्टवा चुक्रोश दुःखार्ता वचन चेदमब्रवीत्
Vaiśampāyana uvāca | utthitāyāṃ pṛthāyāṃ tu subhadrā bhrātaraṃ tadā | dṛṣṭvā cukrośa duḥkhārtā vacanaṃ cedam abravīt ||
Vaiśampāyana nói: Khi Pṛthā (Kuntī) vừa đứng dậy, Subhadrā, trông thấy người anh của mình ngay lúc ấy, liền kêu lên trong đau đớn và thốt ra những lời này. Cảnh tượng ấy đặt nền cho nỗi tang thương và sự gấp gáp của gia tộc: các bậc trưởng thượng và thân quyến hướng về Kṛṣṇa như nơi nương tựa và là người chỉ đường cho hành động đúng đắn, giữa nỗi sợ rằng đứa trẻ nối dõi không hề có dấu hiệu sinh mệnh.
वैशम्पायन उवाच
In crisis and bereavement, dharmic response begins with truthful recognition of suffering and turning to the rightful protector and guide. The verse sets up an ethic of seeking refuge in wisdom and divine support (here, Kṛṣṇa) rather than collapsing into despair.
Kuntī rises, and Subhadrā, overwhelmed by sorrow, sees her brother Kṛṣṇa and cries out, beginning an appeal. This introduces the episode in which the family seeks Kṛṣṇa’s help concerning the newborn heir (Parīkṣit) who appears lifeless.