Brahmā’s Instruction on Brahmacarya, Vānaprastha, and the Aliṅga Path
Ethics of Non-attachment
ऑपन--माज बछ। ःडिज षट्चत्वारिशो5 ध्याय: ब्रह्मचारी, वानप्रस्थी और संन्यासीके धर्मका वर्णन ब्रह्मोवाच एवमेतेन मार्गेण पूर्वोक्तेन यथाविधि । अधीतवान् यथाशक्ति तथैव ब्रह्म॒चर्यवान्,ब्रह्माजीनी कहा--महर्षिगण! इस प्रकार इस पूर्वोक्त मार्गके अनुसार गृहस्थको यथावत् आचरण करना चाहिये एवं यथाशक्ति अध्ययन करते हुए ब्रह्मचर्य-व्रतका पालन करनेवाले पुरुषको चाहिये कि वह अपने धर्ममें तत्पर रहे, विद्वान् बने, सम्पूर्ण इन्द्रियोंको अपने अधीन रखे, मुनि-व्रतका पालन करे, गुरुका प्रिय और हित करनेमें लगा रहे, सत्य बोले तथा धर्मपरायण एवं पवित्र रहे
brahmovāca—evam etena mārgeṇa pūrvoktena yathāvidhi | adhītavān yathāśakti tathaiva brahmacaryavān |
Phạm Thiên nói: “Chính theo cách ấy—noi theo con đường đã nêu trước và đúng theo phép tắc—người ta phải sống như điều đã định. Sau khi học tập tùy theo khả năng và giữ trọn lời nguyện brahmacarya, người ấy phải kiên định trong bổn phận của mình: trở nên uyên bác, chế ngự mọi căn, giữ kỷ luật của bậc hiền sĩ, chuyên tâm làm điều khiến thầy vui lòng và đem lợi ích cho thầy, nói lời chân thật, và luôn nương tựa nơi dharma cùng sự thanh tịnh.”
वायुदेव उवाच
The verse emphasizes ashrama-dharma for a brahmacārin: study within one’s capacity, strict observance of celibate discipline, control of the senses, sage-like restraint, service that benefits the guru, truthful speech, and commitment to dharma and purity.
A didactic discourse is underway in which divine authority (Brahmā, within the broader dialogue context) lays down the proper conduct for the life-stages—here focusing on the brahmacārin’s disciplined training as the foundation for righteous living.