अनुज्ञातास्त्वया राजन् गमिष्यामो विकल्मषा: । युधिषछ्िर बोले--महाराज! आपके आशीर्वादसे आनन्दित होकर हमलोग कुशलपूर्वक राजधानी लौट जायूँगे। राजन! इसके लिये आप हमें आज्ञा दें। आपकी आज्ञा पाकर हम पापरहित हो यहाँसे यात्रा करेंगे
anujñātās tvayā rājan gamiṣyāmo vikalmaṣāḥ |
Yudhiṣṭhira thưa: “Tâu Đại vương, một khi được Người cho phép, chúng thần sẽ ra đi không vướng lỗi. Nhờ phúc lành của Người, chúng thần sẽ trở về kinh thành bình an; vì thế xin Người truyền lệnh cho chúng thần được đi. Khi đã nhận được sự chuẩn thuận của Người, chúng thần sẽ rời nơi này mà không mang tội.”
युधिछिर उवाच
The verse highlights dharmic conduct: one should not act independently in sensitive transitions (like departure) but seek rightful permission and blessings from elders/authority, so that one’s action remains ethically “untainted” (vikalmaṣa).
Yudhiṣṭhira respectfully addresses the king, requesting formal leave to depart and return to the capital, emphasizing that with the king’s consent and blessing their journey will be safe and morally blameless.