धृतराष्ट्रस्य पाण्डवेषु प्रीति-वृत्तान्तः | Dhṛtarāṣṭra’s Affectionate Disposition toward the Pāṇḍavas
मैंने वसुदेवनन्दन भगवान् श्रीकृष्णकी अर्थभरी बातें नहीं सुनी। मनीषी पुरुषोंने मुझे यह हितकी बात बतायी थी कि इस खोटी बुद्धिवाले पापी दुर्योधनको मन्त्रियोंसहित मार डाला जाय, इसीमें संसारका हित है; किंतु पुत्रस्नेहके वशीभूत होकर मैंने ऐसा नहीं किया ।।
vidureṇātha bhīṣmeṇa droṇena ca kṛpeṇa ca | pade pade bhagavatā vyāsena ca mahātmanā ||
Dhṛtarāṣṭra nói: “Hết lần này đến lần khác ta được khuyên răn—bởi Vidura, bởi Bhīṣma, bởi Droṇa, bởi Kṛpa, và ở mỗi bước còn có bậc đại hồn Vyāsa đáng tôn kính. Thế nhưng ta đã không thật sự lắng nghe những lời nặng nghĩa về đạo lý ấy. Các bậc hiền trí đã chỉ cho ta điều lợi ích cho đời: rằng Duryodhana, kẻ tội lỗi với trí tuệ lệch lạc, phải bị giết cùng bọn cận thần—chỉ như thế mới là lợi ích chung. Nhưng vì bị sự quyến luyến đối với con trai chế ngự, ta đã không làm.”
धृतराष्ट उवाच
Even repeated guidance from wise elders is fruitless if a ruler is ruled by attachment. Dhṛtarāṣṭra recognizes that personal affection (putra-sneha) can eclipse dharma and public welfare, leading to catastrophic outcomes.
In the Āśramavāsika context, Dhṛtarāṣṭra reflects on past failures: despite continual counsel from Vidura, Bhīṣma, Droṇa, Kṛpa, and Vyāsa, he did not restrain or remove Duryodhana. He frames this as a moral lapse driven by paternal attachment.