Duḥṣantasya Vana-praveśaḥ
King Duḥṣanta’s Entry into the Forest Hunt
रूपसत्त्वसमायुक्ता सर्वे: समुदिता गुणै: । सा तु सत्यवती नाम मत्स्यघात्यभिसंश्रयात्,वह रूप और सत्त्व (सत्य)-से संयुक्त तथा समस्त सदगुणोंसे सम्पन्न होनेके कारण 'सत्यवती” नामसे प्रसिद्ध हुई। मछेरोंके आश्रयमें रहनेके कारण वह पवित्र मुसकानवाली कन्या कुछ कालतक मत्स्यगन्धा नामसे ही विख्यात रही। वह पिताकी सेवाके लिये यमुनाजीके जलमें नाव चलाया करती थी। एक दिन तीर्थयात्राके उद्देश्स्से सब ओर विचरनेवाले महर्षि पराशरने उसे देखा। वह अतिशय रूप-सौन्दर्यसे सुशोभित थी। सिद्धोंके हृदयमें भी उसे पानेकी अभिलाषा जाग उठती थी
rūpa-sattva-samāyuktā sarvaiḥ samuditā guṇaiḥ | sā tu satyavatī nāma matsya-ghāty-abhisaṃśrayāt ||
Vaiśaṃpāyana nói: Được ban cho nhan sắc và đức hạnh nội tâm, lại đầy đủ mọi phẩm chất tốt lành, nàng được biết đến với tên Satyavatī. Nhưng vì sống nương nhờ dân chài, nàng cũng được gọi là Matsyagandhā. Để phụng dưỡng cha, nàng chèo đò qua dòng Yamunā. Một lần, khi hiền triết Parāśara đang du hành hành hương, ông nhìn thấy nàng—rạng ngời vẻ đẹp phi thường đến nỗi ngay cả những bậc đã thành tựu cũng khởi lòng khao khát được nàng.
वैशम्पायन उवाच
The verse contrasts inner worth with social circumstance: Satyavatī is defined by truth and virtues, yet society also labels her by her environment (fisherfolk, fish-smell). It highlights how ethical character (sattva, guṇa) can coexist with—and ultimately transcend—external reputation and birth-association.
Vaiśaṃpāyana introduces Satyavatī: virtuous and beautiful, known as Satyavatī but also called Matsyagandhā due to her life among fisherfolk. She ferries boats on the Yamunā to serve her father. During his pilgrimage, the sage Parāśara sees her, setting up the next major episode in the lineage narrative.