Jaradkāru Encounters the Pitṛs
Jaratkāru-Pitṛdarśana
न्यायतो रक्षितास्तेन तस्य शापं न रोचये । सर्वथा वर्तमानस्य राज्ञो हास्मद्विधैः सदा,शमीक बोले--वत्स! तुमने शाप देकर मेरा प्रिय कार्य नहीं किया है। यह तपस्वियोंका धर्म नहीं है। हमलोग उन महाराज परीक्षितके राज्यमें निवास करते हैं और उनके द्वारा न्यायपूर्वक हमारी रक्षा होती है। अतः उनको शाप देना मुझे पसंद नहीं है। हमारे-जैसे साधु पुरुषोंको तो वर्तमान राजा परीक्षितके अपराधको सब प्रकारसे क्षमा ही करना चाहिये। बेटा! यदि धर्मको नष्ट किया जाय तो वह मनुष्यका नाश कर देता है, इसमें संशय नहीं है। यदि राजा रक्षा न करे तो हमें भारी कष्ट पहुँच सकता है
nyāyato rakṣitāstena tasya śāpaṁ na rocaye | sarvathā vartamānasya rājño hāsmadvidhaiḥ sadā ||
Śamīka nói: “Vì chúng ta được ngài che chở theo lẽ công bằng, ta không tán thành lời nguyền rủa nhắm vào vị vua ấy. Với những người như chúng ta—bậc khổ hạnh sống dưới quyền vị quân vương đương thời—điều luôn đúng là phải biết nhẫn nhịn. Lấy lời nguyền đáp lại sự bảo hộ chính đáng không phải là đạo của tapasvin; trái lại, nên tha thứ lỗi của vua, kẻo trật tự dharma bị tổn hại và cõi nước trở nên bất an cho người sống bằng tiết chế.”
शमीक उवाच
Those who live by tapas and dharma should practice restraint and forgiveness, especially toward a ruler who generally protects them justly; retaliatory cursing is portrayed as contrary to ascetic ethics and socially destabilizing.
Śamīka responds to the situation of a curse being directed at the king (contextually Parīkṣit) and states that he does not approve, because the king’s just protection obliges ascetics to show patience and pardon rather than punish.