Garuḍa–Śakra Saṃvāda and the Retrieval of Amṛta (गरुड–शक्र संवादः अमृत-अपहरण-प्रसङ्गः)
तावुभौ भक्षयित्वा तु स तार्क्ष्य: कूर्मकुञ्जरौ । ततः पर्वतकूटाग्रादुत्पपात महाजव:,इस प्रकार कछुए और हाथी दोनोंको खाकर महान् वेगशाली गरुड पर्वतकी उस चोटीसे ही ऊपरकी ओर उड़े
tāv ubhau bhakṣayitvā tu sa tārkṣyaḥ kūrma-kuñjarau | tataḥ parvata-kūṭāgrād utpapāta mahājavaḥ ||
Nuốt xong cả hai—rùa và voi—Tārkṣya (Garuḍa), với tốc lực phi thường, liền bật vọt lên từ chính đỉnh núi mà bay thẳng lên cao. Câu chuyện nêu bật sức mạnh không gì cưỡng nổi của kẻ hành động theo bản năng và sứ mệnh của mình, đồng thời gợi nhắc hậu quả nặng nề khi muôn loài vướng vào thù hận và bị một tác nhân định mệnh mạnh hơn cuốn đi.
कश्यप उवाच
The verse highlights overwhelming strength and swiftness operating in accordance with innate nature and destiny; it also suggests that entrenched conflict can end disastrously when a greater power intervenes.
Kaśyapa narrates that Garuḍa (Tārkṣya) eats both the tortoise and the elephant and then launches himself upward from the summit of a mountain peak with great speed.